Bây giờ, mình dần quen với kiểu “cà phê đôi”: rủ bạn bè tranh thủ ngày cuối tuần rảnh rỗi ra quán hóng gió hong nắng một chút là bạn sẽ dẫn theo vợ, chồng hay người yêu đi cùng. Ngày trước, mình và chúng nó đều độc thân, hẹn hò nhau đi đâu thì tụ hội cả nhóm, ríu rít như chợ vỡ. Qua ngưỡng 25, mình cứ níu mãi tinh thần “không gì quý hơn độc lập tự do”, còn chúng bạn dần “bỏ cuộc chơi”, đứa nào cũng yên ấm chọn lấy một bờ vai cho mình…

Cà phê đôi, nghĩa là đôi lúc thấy mình trong “thế trận” chênh vênh: mình lệch hẳn một phía bàn, phía bên kia hai chiếc ghế chụm đầu vào nhau. Cà phê đôi, cũng có nghĩa là đôi lúc mình ngồi lọt thỏm giữa hai ba cặp vợ chồng bạn thân trong cuộc tám chuyện miên man những ngày trưa rỗi…

Cà phê đôi, là đôi khi thằng bạn cũ bận bịu nắm tay người yêu mà quên mất phải trả lời câu mình đang hỏi. Lại vài lần có cô bạn thân đi cùng chồng, suốt buổi say sưa kể về sức hấp dẫn của cuộc sống vợ chồng son, rồi hồn nhiên ngả vào lòng chồng cười giòn tan… Tự dưng thấy mình nói gì cũng thành… lạc quẻ.

Cũng có lần cà phê đôi cùng cặp nọ đang giận hờn. Chao ôi! Thế là mình thành kẻ ba hoa chích chòe để khỏa những chỗ trống lặng im hờn trách của… đôi trẻ, rồi mình thành kẻ bắc cầu đưa đẩy, chuyển lời… Vậy mà sau những nỗ lực múa mép, cuối cùng chúng nó vẫn tùy nghi di tản, đường ai nấy về.

Thấy thật lạ những câu chuyện bên bàn cà phê, đi vòng quanh rồi lại quay về với nỗi hạnh phúc khổ đau đôi lứa. Thấy cà phê đôi vẫn thích hơn cà phê một mình. Người ta chẳng cần chìm vào nỗi trống trải bên ly nước đơn côi, cứ việc soi nỗi trống vắng ấy vào hạnh phúc của bạn bè, để buồn buồn, nhưng cũng để hy vọng. Vì những câu chuyện “tám” không đầu không cuối bên bàn cà phê đôi dù sao cũng làm ta thấy không gian quanh mình hồng tươi hơn, và cuộc sống của chúng bạn dù có lúc giận hờn sao vẫn thật đẹp.

Theo PNO